Nhưng anh không muốn để Xuyến phải "tiếc đứt ruột" .
Ngày kế tiếp anh lại xuất hiện .
Cũng giống như mọi lần, anh đến quán vào lúc sáng sớm,
dựng xe bên gốc sứ và tiến vào phía trong với một dáng
điệu không thay đổi .
Lần này, người đầu tiên nhìn thấy anh cũng là Xuyến.
Nó bấm khẽ Cúc Hương:
- Con Thục nói đúng mày ạ. Anh chàng lại xuất hiện.
Cúc Hương đưa mắt nhìn vào quán và nó nhanh chóng nhận
ra dáng ngồi lặng lẽ của anh. Anh đang nhìn lơ đãng đi đâu đó
bên ngoài cửa sổ, những làn khói thuốc bay chập chờn trước
mặt.
Xuyến giật tay Cúc Hương:
- Tụi mình vào đi!
- Chờ con Thục với!
Khi Thục tới, nó ngạc nhiên khi thấy Xuyến và Cúc Hương
đang đứng lóng ngóng trước cổng trường.
- Sao chưa vào lớp ? - Thục hỏi:
Xuyến cười:
- Chờ mày .
Thục nghi ngờ:
- Tụi mày xạo ! Khi không lại chờ tao trước cổng !
- Sao lại khi không? - Xuyến làm ra vẻ quan trọng - Có chuyện
tụi tao mới chờ chứ !
- Chuyện gì? Bắt tao dẫn đi ăn bánh cuốn chứ gì !
- Không phải ! Bánh cuốn cũng hấp dẫn nhưng không hấp
dẫn bằng chuyện này !
Thục sốt ruột:
- Nói hoài mà mày không bỏ cái tật ưa làm ra bộ bí mật.
Cứ úp úp mở mở hoài ! - Rồi Thục quay sang Cúc Hương -
Chuyện gì vậy Cúc Hương?
Cúc Hương nheo mắt:
- Chuyện của mày .
- Chuyện của taỏ - Thục tròn mắt.
Cúc Hương gật gù:
- Ừ chuyện của mày . Anh chàng hôm trước lại đến.
Thục đỏ mặt. Nó đấm thùm thụp vào lưng Cúc Hương:
- Dẹp tụi mày đi ! Tụi mày cứ gán ghép tầm bậy không
hà !
Tuy phản đối, Thục vẫn hồi hộp nhìn qua quán cây Sứ
nhưng nó
không thấy gì hết. Anh ngồi ở một chỗ nào đó, khuất
lấp.
Dù vậy, Thục vẫn có cảm giác về sự hiện diện của anh.
Rõ
ràng, đúng như nó nghĩ, anh đã trở lại .
Xuyến giục:
- Bây giờ thì mình kéo vào "quậy" anh chàng chứ ?
- Nhất định rồi !
Cúc Hương hưởng ứng bằng một giọng hùng hổ như
người lính
hô "xung phong" trước khi xông lên đánh giáp lá cà. Vừa
"hô"
nó vừa cầm tay Thục kéo đi .
Lần này, anh không còn ngạc nhiên trước sự xuất hiện
đột
ngột của ba cô gái . Trật tự hành quân vẫn không thay
đổi:
Xuyến đi trước, Cúc Hương đi giữa và Thục đi sau cùng.
Nhưng
hôm nay anh không còn hốt hoảng trước những bước chân
hăm hở
của Xuyến. Thậm chí anh còn đón họ bằng một nụ cười
thân
thiện.
Vừa ngồi xuống ghế, Xuyến đã khen anh:
- Hôm nay trông anh có vẻ biết điều hơn hôm trước.
- Biết điều gì đâu ? - Anh dè dặt hỏi lại .
- Như vừa rồi đó ! Anh biết cười .
Anh cắn môi:
- Hôm trước tôi cũng cười vậy !
Xuyến nhún vai:
- Hôm trước anh cười kiểu khác. Cười khi dể.
Anh vội vàng thanh minh:
- Đâu có ! Làm sao tôi dám khi dể các cô .
Xuyến làm mặt lạnh lùng:
- Biết đâu được !
Vẻ mặt của Xuyến khiến anh bối rối . Anh ấp úng:
- Chắc Xuyến nghĩ sao đó chứ ! Tôi đâu có ý khi dể ai
!
Xuyến reo lên, nó quên ngay chuyện "hỏi tội" đối phương:
- A, té ra anh còn nhớ tên tôi ! Hay quá hén !
Anh mỉm cười:
- Các cô chẳng bảo tên các cô vừa đẹp vừa dễ nhớ là
gì !
Xuyến chỉ Thục:
- Vậy anh có nhớ tên con nhỏ này không?
Anh gật đầu:
- Nhớ. Đó là Thục. Còn đây là Cúc Hương.
Cúc Hương gục gặc đầu:
- Trí nhớ của anh đúng là tuyệt vời . Vậy anh có nhớ
sau khi
tụi này ăn chè xong, anh phải làm gì không?
Thoạt đầu, anh ngớ người ra . Nhưng rồi anh chợt hiểu:
- Tôi lại phải trả tiền cho mấy cô chứ gì ? - Anh vừa
nói vừa cười .
Cúc Hương nhăn nhó :
- Sại lại "lại phải" ! Phải nói là "lại vinh dự trả tiền"
mới
đúng !
- Ừ thì "lại vinh dự" !
- Vậy là anh đồng ý rồi hén ?
Anh tặc lưỡi:
- Được thôi ! Chuyện đó đâu có khó gì !
- Tốt lắm ! - Cúc Hương khen - Hóa ra anh là một con
người dũng
cảm. Thế mà tụi này tưởng anh chạy trốn luôn rồi !
Anh trố mắt:
- Chạy trốn ai ?
- Thì chạy trốn tụi này chứ chạy trốn ai !
Anh đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác:
- Tại sao tôi phải chạy trốn các cô ?
Cúc Hương cười:
- Tại vì anh sợ ... trả tiền chè.
Anh bật cười . Nhưng lần này anh không đáp.
Thấy anh ngồi im lặng, Thục hỏi:
- Hai ngày vừa rồi anh đi tìm việc làm phải không?
Bị hỏi thình lình, anh ngơ ngác:
- Việc làm gì?
- Thì việc làm chứ việc làm gì ! Anh thất nghiệp mà !
- À ... ừ ... Tôi đi tìm việc làm.
Không để ý đến sự lúng túng của anh, Thục hỏi tiếp:
- Anh tìm được chưa ?
Anh gật đầu:
- Được rồi .
- Chừng nào anh đi làm?
- Khoảng một tháng nữa . Sau tết dương lịch.
- Anh làm ở đâu ?
- Tôi chưa biết.
- Sao kỳ vậy ? Một tháng nữa đi làm mà bây giờ vẫn chưa
biết làm ở đâu ?
- Ừ. Chưa biết.
Xuyến đằng hắng một tiếng, nói:
- Anh rắc rối quá ! Nhưng điều này thì anh biết chứ?
- Điều gì?
- Sắp tới giờ vô học rồi .
- Thì sao ?
- Thì tụi này bỏ anh ngồi lại một mình chứ sao ?
Anh mỉm cười:
- Ừ, các cô đi đi ! Để tiền chè tôi trả cho .
Cúc Hương nháy mắt:
- Nói vậy chứ anh để tụi này trả. Anh chỉ trả tiền cà
phê
của anh thôi . Hôm nào tụi này hết tiền thì anh trả luôn
tiền
chè. Đồng ý không?
Anh chưa kịp trả lời thì Xuyến đã lên tiếng, giọng đầy
quyền uy:
- Còn mai mốt anh muốn vắng mặt thì phải xin phép tụi này .
Không được tự ý đi lung tung như mấy ngày vừa rồi .
Nhớ
chưa ?
Trước những mệnh lệnh đanh thép và dồn dập như vậy,
anh
không kịp nghĩ ra câu trả lời, đành gật đầu đại . Tự
nhiên
anh nhớ đến câu "nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò" và
anh nghĩ
lẽ ra phải xếp học trò lên hàng thứ nhất mới đúng.
